7M - 'Tôi không nghĩ đó là hiện thực' - Chris Richards về việc đạt được điều không tưởng, giấc mơ World Cup...

16/03/2026
<p align="center"><img border="0" src="/news3g/images/upload/20260316/tr_202603161038541935962703.jpg" width="550" height="309" /></p> <p>Chris Richards thường xuyên nghĩ về quê nhà. Không phải anh đang vội vã trở về Birmingham, Alabama hay gì cả, nhưng anh thực sự nhớ nơi đó. Anh nghĩ về thành phố của mình trước đây và những gì nó đang trở thành. Hơn hết, anh nghĩ về vai trò mình có thể đóng góp.</p> <p>Cảm giác về quê hương là một phần lý do khiến hậu vệ Crystal Palace gửi tất cả kỷ vật của mình về nhà. Gia đình anh sẽ giữ gìn hoặc trưng bày chúng. Những chiếc áo đấu trận lớn, huy chương FA Cup, kỷ vật từ Community Shield, quả bóng từ bàn thắng đầu tiên - tất cả đều được gửi về Alabama. Trong số những kỷ vật sự nghiệp tích lũy vài năm qua, Richards chỉ giữ lại một thứ, thứ ý nghĩa nhất.</p> <p>Đó là quả bóng từ trận ra mắt Đội tuyển Quốc gia Nam Mỹ. Nó được ký bởi tất cả những người cùng sân với anh hôm đó. Quả bóng này khác biệt so với phần còn lại. Richards đặt nó ngay trong phòng khách vì, với anh, nó là lời nhắc nhở. Quả bóng đó nhắc anh nhớ mình đã thay đổi nhiều thế nào. Nhưng có lẽ hơn cả, nó nhắc anh nhớ về những thay đổi anh vẫn có thể tạo ra.</p> <p>"Dù tôi chuyển đến quốc gia nào, dù sống ở đâu, tôi luôn giữ quả bóng đó," anh nói với GOAL. "Tôi nhìn nó mỗi ngày, có ý thức hay vô thức, bởi quả bóng đó là thứ tôi đã phấn đấu cả đời. Tôi phải tiếp tục tiến lên, nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, tôi chỉ nhớ cảm giác lần đầu khoác lên mình chiếc áo đội tuyển quốc gia. Rồi tôi nghĩ tới tương lai và hình dung về quốc ca trong trận đấu đầu tiên tại World Cup gặp Paraguay..."</p> <p>Giọng anh dần nhỏ lại, nhưng Richards nhanh chóng lấy lại tinh thần.</p> <p>"Tôi biết đó sẽ là khoảnh khắc tự hào. Tôi sẽ không nghĩ quá xa, nhưng tôi biết rằng, một khi trại huấn luyện tháng Ba kết thúc, sẽ khó mà không nghĩ về World Cup," anh nói.</p> <p>Nếu mọi việc suôn sẻ, Richards sẽ là một phần quan trọng của giải đấu được mong đợi vào mùa hè này. Đặc biệt trong khoảng một năm qua, Richards đã trưởng thành thành một thủ lĩnh cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia, có những bước tiến lớn với tư cách cầu thủ. Anh cũng tiến bộ với tư cách con người, đó là lý do anh cảm thấy sẵn sàng hơn bao giờ hết cho những khoảnh khắc lớn phía trước.</p> <p>'Tôi vẫn còn một tầm cao nữa để chinh phục'<br /> Vào tháng Một, Richards được vinh danh là Cầu thủ Nam xuất sắc nhất năm 2025 của Liên đoàn bóng đá Mỹ. Thực tế, anh là lựa chọn rõ ràng. Anh giành được 48,6% phiếu bầu, gấp đôi bất kỳ ứng viên nào khác. Giải thưởng rõ ràng thuộc về Richards vì anh đã xứng đáng.</p> <p>Năm 2025, anh thi đấu nhiều trận và nhiều phút hơn bao giờ hết cho ĐTQG Mỹ. Anh được chọn vào Đội hình tiêu biểu Cúp Vàng nhờ vai trò dẫn dắt đội vào chung kết. Suốt thời gian đó, anh cùng Crystal Palace giành hai danh hiệu, khẳng định 2025 là năm cuộc đời anh thay đổi. Hơn cả, đó là ý nghĩa của giải thưởng với anh; nó có nghĩa mọi thứ đang thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn.</p> <p>"Tôi nghĩ khi nhận giải, tôi đã rất phấn khích, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn còn một tầm cao nữa để chinh phục," anh nói. "Tôi muốn giành nó nhiều hơn một lần. Thật tuyệt khi giành giải này, nhưng tôi nghĩ tôi trân trọng nó vì ý nghĩa của nó. Không chỉ là tôi; đó là nơi tôi xuất thân, những người đã giúp đỡ tôi trên đường đi, những đứa trẻ ở Birmingham muốn biến điều này thành cuộc sống của chúng. Đó là lý do giải thưởng này ý nghĩa hơn nhiều. Nó sẽ ở đó mãi mãi, và nó mang tính biểu tượng. Đó là lý do nó là một trong những khoảnh khắc tự hào nhất đời tôi.</p> <p>"Lớn lên, tôi muốn làm điều này, nhưng tôi không nghĩ đó là hiện thực."</p> <p>Trung vệ này có thể chỉ ra khoảnh khắc anh nhận ra điều đó thành hiện thực. Anh nhớ đã ngồi trong phòng khách ở Alabama, tự hỏi mình có thể tiến xa đến đâu. Rồi anh thấy Christian Pulisic ghi bàn cho Borussia Dortmund và nhận ra mình có thể tiến xa như mong muốn. Pulisic hơn anh hai tuổi, chứng minh người Mỹ có thể chơi ở đẳng cấp cao nhất châu Âu. Giờ đây, cả hai đều là những người giành giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm.</p> <p>"Tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác như, 'Trời ơi, tôi muốn có mặt trên sân khấu đó một ngày nào đó'," anh nói. "Tôi cũng muốn làm điều đó. Nó khiến tôi muốn nỗ lực thêm một phần trăm nữa. Thật điên rồ khi Christian và tôi giờ chơi cùng nhau. Anh ấy không hơn tôi nhiều tuổi, nhưng tôi cảm thấy khi bạn thấy những người có trải nghiệm tương tự mình, bạn nghĩ, 'Tuyệt, tôi có thể giống họ'.</p> <p>Giờ đây, sau nhiều năm, Richards đã tìm được vị trí của riêng mình, và nó tiếp tục phát triển cả ở Mỹ lẫn Anh.</p>
Tin liên quan
Trang chủ >